Những ngày ở nhà, cuộc sống thật giản dị. Không hơn thua, không quạu quọ, không bực tức hay giận hờn. Mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, và bình yên. Ngày có phần dài ra, thời gian thì chậm lại một chút, cho phép chúng ta nhìn cuộc sống này có phần nào đó rõ hơn, rồi nhận ra chúng ta dành cho thời gian mỗi ngày cho bản thân rất ít. Chúng ta quen với nhịp sống hối hả, công việc thì như một guồng máy chạy hết công suất còn bản thân là những người công nhân cần mẫn. Bao nhiều tâm huyết, năng lượng tích cực (và tiêu cực) hút vào trong công việc. Rồi một ngày, máy móc đột nhiên hết chạy, nhà máy tạm thời giải thể, công nhân được cho về nhà và lạ thay, những người công nhân vẫn hằng ngày than vãn công việc nặng nhọc chỉ mong được chút thời gian nhàn rỗi thì giờ đây lại không biết…phải làm gì. Không biết làm gì cho hết ngày, và cảm thấy ở nhà thật buồn chán. Con người đúng là…. lạ thật!

Những ngày ở nhà, tôi đã tập sống chậm lại, quay về với bản thân, quan sát suy nghĩ của bản thân và quay lại với những điều cơ bản nhất:

Tôi dậy sớm trước khi mặt trời mọc

Đôi khi tôi thích ngủ nướng lắm nhưng thức dậy sớm cũng không phải là điều gì lạ lẫm với mình cả. Tôi đã từng dậy lúc 4.30 sáng trong vòng 1 năm khi còn luyện chạy bộ 2 năm trước. Dù tôi đã ít chạy hơn, nhưng tôi vẫn rất thích dậy sớm. Dậy sớm (trước 6h) đem lại cảm giác một ngày bắt đầu có mục đích, đem lại sự bình yên và quan trọng nữa là nó tạo ra động lực để hoàn thành những mục tiêu trong ngày. Tôi luôn dành một khoảng lặng nhất định vào buổi sáng để làm việc.

Tôi thiền và tập thể dục mỗi ngày

Đều đặn mỗi ngày, tôi dành 20-30 phút cho việc thiền. Thiền giúp cho tôi hiểu mình hơn, nhận ra những yếu kém của bản thân và học cách chấp nhận nó. Chấp nhận rằng trí óc này là hạn hẹp, tâm can này là ích kỷ, cảm xúc này là tầm thường, chấp nhận những suy nghĩ chợt đến, rồi đi không bực tức, không phán xét. Tôi giúp mình hiểu được (đôi chút thôi) rằng hạnh phúc không phải là cuộc sống đầy hoan lạc không khổ đau, mà chính là học cách chấp nhận khổ đau, chấp nhận hoan lạc hay bỉ cực là vô thường, và để nó ra đi.

Tôi cũng dành ra 30-45 phút để tập yoga vì 1 trí óc minh mẫn luôn phải đi song đôi với 1 cơ thể khoẻ mạnh, đúng không nào?

Tôi uống trà nhiều hơn bao giờ hết

Từ ngày tôi xem video giới thiệu về trà của Plantrip Tra thì tôi thích uống trà kinh khủng, và có một chút khâm phục với một lịch sử đồ sộ của trà đạo. Một thú vui thật tao nhã, thật zen đặc biệt vào những ngày mưa.

Tôi viết nhật ký mỗi ngày

Viết nhật ký mang lại niềm vui viết lách, là nơi tôi viết ra hết tất cả những suy nghĩ dù là vụn vặt nhất. Mỗi ngày mình dành 15 phút cuối ngày để viết – một công việc không hề tốn thời gian mà lại rất hữu ích. Tôi viết về điều xảy ra trong ngày, về những điều tôi đã làm được. Những điều đó tuy có thể tầm thường lúc viết nhưng khi vu vơ ngồi đọc lại sẽ đem lại cảm giác hạnh phúc và biết ơn những điều đã trải qua.

Tôi thực hành sự biết ơn, và lòng trắc ẩn

Hằng ngày tôi đều ghi lại 3 điều mình biết ơn, từ những việc nhỏ nhặt đến những thứ lớn lao hơn. Cảm ơn một người nào đó đã tử tế với mình hay cảm ơn một buổi chiều mưa rào thư thái nằm đọc sách. Cảm ơn 1 bình trà ngon giúp tôi tỉnh táo hay cảm ơn mỗi buổi sáng thứ 7 được nói chuyện với gia đình. Tôi tin rằng khi chúng ta học được cách biết ơn chúng ta sẽ trở nên tử tế và giàu lòng trắc ẩn. #bekinder

Tôi đọc sách nhiều hơn, và đọc tin ít lại

Trong 2 tháng qua, tôi chưa bao giờ dành quá 30 phút để đọc tin và mạng xã hội. Mình tin rằng vũ trụ này có một siêu năng lực vô hình sẽ luôn giúp mình cập nhật được tin tức mà không cần phải đọc (lol). Mình dành nhiều thời gian trong ngày để đọc chuyên đề, những bài viết dài hoặc đọc sách. Với tôi, ‘thông tin’ khác ‘kiến thức’ – thông tin chỉ cho mình hiểu ‘cái gì’ (what), mà còn tuỳ nguồn thông tin, nhưng kiến thức giúp giải thích được ‘tại sao’ (why) và ‘thế nào’ (how). Điều đó tạo nên sự hiểu sâu (deep understanding) và việc hiểu sâu sẽ lưu giữ lâu hơn ở bộ nhớ của chúng ta.

Một số điều nho nhỏ về cuộc sống thường ngày muốn chia sẻ cùng mọi người với niềm hy vọng sâu thẳm rằng, sau cơn khủng hoảng, nhà máy mở cửa trở lại hoạt động hết công suất thì chú công nhân này vẫn giữ lại được chút gì đó cho riêng mình.