Tôi có ý định viết blog vào một buổi chiều cuối tháng 3. Tôi còn nhớ lúc đó là lúc tôi được thông báo sẽ ở nhà dài hạn vì tình hình Covid-19 ở Singapore đang leo thang. Công ty cho về nhà, và trên đường đi tôi nghĩ rất nhiều về những điều mình sẽ làm sắp tới. Tôi tự hỏi tôi là tôi thích gì và muốn sử dụng thời gian này để làm điều gì nhất. Và một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi: tôi thích viết. Và thế là ý tưởng viết blog ra đời.

Từ bé tôi đã rất ghét môn Văn, mà tôi nghĩ chắc trừ những đứa có tâm hồn thơ thẩn ra thì còn lại đứa nào cũng ghét. Tôi còn nhớ năm tôi lớp 6, xém chút tôi bị học sinh Khá vì bà cô Văn tính lộn điểm cho tôi, làm tôi đêm ngủ khóc ướt gối. May mà có con lớp trưởng nó thương tôi, hai đứa ngồi tính lại điểm rồi nó giơ tay báo cô chủ nhiệm biết chứ không thì tôi sẽ bị mẹ đánh tét đít. Không có nó, dù tôi biết điểm bị tính lộn chắc tôi cũng không dám nói cô. Công nhận hồi đó tôi nhát ghê… Đấy, thế là tôi đã ghét môn Văn lại còn ghét hơn. Thời đó, cách đây 20 năm, chương trình giáo dục đúng là học xong rồi ‘trả bài’ lại cho thầy cô, chẳng có khơi dậy sự mê học hay tìm tòi của học sinh gì cả. Sau này đến thời em tôi thì đỡ hơn, thầy cô cũng ráng ứng dụng những phương pháp sư phạm khác nhau để cho lớp Văn đỡ nhàm chán nhưng mà sao tôi vẫn thấy nó cứ khô khan.

Lớn lên, tôi học xong rồi đi làm với vốn kiến thức hành văn ít ỏi mới thấy cái việc nói và viết trơn tru, trôi chảy nó quan trọng đến mức nào. Nó là sự thể hiện tư duy của một người. Thế là tôi bắt đầu nghiêm túc hơn trong chuyện viết, rồi càng rèn luyện nhiều tôi thấy càng thích. May mắn cho tôi là tôi chơi với nhiều bạn giỏi văn nên tôi cũng học được ít nhiều, có tụi nó tôi cũng củng cố thêm về vốn từ tiếng Việt hạn hẹp của mình.

Ý tưởng viết blog của tôi đến không có báo trước, giống như Haruki Murakami nhận ra mình muốn viết tiểu thuyết trong một trận bóng chày vậy. Nhưng khác với ông, tôi biết chính xác vì sao mình cần phải viết.

Tôi viết cho bản thân tôi. Tôi viết blog như một cách rèn luyện việc viết thành một thói quen hằng ngày. Và vì tôi là người suy nghĩ chậm, viết cũng là cách để tôi rèn luyện tư duy. Mỗi ngày tôi đều viết nhật ký kể lại những điều trải qua trong một ngày, về những điều tôi biết ơn. Tôi viết book notes về những cuốn sách tôi đã đọc. Nhưng đa phần những gì tôi viết trong ngày đều bằng tiếng Anh, nên tôi muốn tạo thêm thói quen viết bằng tiếng Việt. Tôi bắt đầu viết nhật ký tuần vào mỗi Chủ nhật rồi từ từ tôi muốn viết nhiều hơn, không những về những điều xảy ra trong tuần và còn muốn trải lòng về những điều tôi suy nghĩ về cuộc sống này. Tôi viết như cách tự nói chuyện với chính mình.

Tôi viết về những gì quan trọng với tôi. Tôi rất quan tâm về phát triển bản thân, hay việc hình thành thói quen. Tôi thấy rất ít bài viết tiếng Việt nói về những điều này, hay nói về productivity nên tôi quyết định viết nhiều hơn về chủ đề tôi quan tâm. Tôi nghĩ mọi người chắc sẽ thích nói về những vấn đề thời sự nóng hổi hơn, nên nếu tôi mà viết về những cái này chắc chẳng ai đọc, hoặc nếu có thì cũng rất kén độc giả. Nhưng mà không sao, tôi tự nhủ. Nếu ai có đọc được blog tôi, khen tôi hay cho tôi lời khuyên tôi sẽ biết ơn lắm. Nhưng nếu không có ai đọc, tôi vẫn sẽ tiếp tục viết. Vì tôi viết cho tôi mà.

Tôi viết để thử thách chính mình. Tôi lập blog như một lời cam kết bản thân về việc đầu tư lâu dài để viết. Việc viết trường kỳ không phải dễ: nó đòi hỏi tôi phải nghiên cứu chủ đề viết, dành thời gian nhất định mỗi ngày để viết, và học cách để ngày hôm sau viết tốt hơn ngày hôm trước. Tất cả với tôi là sự kỷ luật và nỗ lực không ngừng. Và đó là những điều tôi hướng tới trong cuộc sống này: kỷ luật và nỗ lực trong tất cả những gì chúng ta muốn làm, muốn đạt được.

Có người viết để kiếm tiền, có người viết để tương tác và xây dựng thương hiệu, có người viết để tạo nguồn cảm hứng cho người khác. Còn tôi, tất cả đều rất tự phát và cá nhân. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ kiếm được chút đỉnh tiền hoặc được nhiều người biết đến hơn nếu tôi viết thường xuyên. May mắn hơn blog của tôi có thể khơi dậy niềm cảm hứng cho một ai đó, và làm thay đổi cuộc đời họ (wow!). Nhưng bây giờ, thì tôi cứ viết thôi. Viết cho chính tôi.

3 Comments

  1. Lam Nguyen 01/06/2020 at 1:04 AM

    Là Lâm bạn Thiện ở trường Kiến Trúc Sài Gòn đây.

    Bây giờ ở Việt Nam là 11:50pm, tui đang đọc cái blog này nên muốn comment ngay là: tiếp tục viết nhe! Mấy ngày qua đọc blog của bạn làm tui suy nghĩ quá trời.

    Đọc blog của Jas làm tui nghĩ tích cực hơn về productivity của mình. Dù mấy đã đọc một số của Cal Newport hay S.J.Scott nhưng qua cách bạn chia sẻ tỉ tê vậy tui thấy thiệt nhiều cảm hứng. Cũng có thể vì chuyện từ một người bạn gần với mình có thể push up-với mấy cái time-block ngon lành nên mình thấy hứng thú thử nghiệm hơn là nghe thành công của mấy vận động viên.

    Tui cũng tính âm thầm theo dõi, âm thầm đọc, âm thầm chia sẻ nhưng đọc blog này thì muốn comment liền cho bạn.

    :”) chúc bạn luôn hạnh phúc, yên bình và may mắn.

    1. Man Thiện 02/06/2020 at 9:02 PM

      Là Thiện bạn Lâm ở trường Kiến Trúc Sài Gòn đây.
      @Lâm ơi: Mày cũng viết blog đi! Haha, chuyển qua sống chậm và dài trên blog.
      Qua đây mà mình comment cà rỡn như bên FB thì có kỳ không ha?! 😐

      1. Jas Nguyen 02/06/2020 at 9:08 PM

        Lâm viết blog Jas đọc liền! 🙂