Thử thách cà phê được Noah Kagan nghĩ ra để giúp mọi người vượt qua nỗi sợ của chính bản thân và tăng sự tự tin. Thử thách yêu cầu tôi, hoặc bạn, phải bước vào 1 quán cà phê (Starbucks chẳng hạn), gọi một ly cà phê, xin giảm 10% tiền và xem người bán phản ứng như thế nào. Nếu là bạn, bạn có dám làm không?

Chỉ nghĩ tới thôi, thật sự là tôi cũng cảm thấy hơi run vì khác người. Chắc phần lớn người đọc blog này cũng sẽ nghĩ thế.

Trong chúng ta, hầu hết mọi người đều sợ phải làm những chuyện “bất quy tắc”. Vì sao? Đơn giản thôi, vì nỗi sợ níu chúng ta lại. Chúng ta cảm thấy không thoải mái nếu phải gây phiền hà cho người khác, hay sợ bị thất bại, ví dụ chúng ta không dám đòi tăng lương, hay không dám kinh doanh vì sợ không ai mua.

Trong chủ nghĩa khắc kỷ, nhà hiền triết Seneca có một câu nói rất nổi tiếng; ông nói là:

We suffer more in our imagination than in our reality.

Seneca

*Chúng ta chịu đau khổ trong trí tưởng tượng hơn trong thực tế.

Hay nói cách khác, chúng ta nghĩ quá nhiều mà không dám hành động.

Dù đam mê nhưng bạn không muốn kinh doanh vì bạn nghĩ là làm ăn sẽ thất bại, và bạn sẽ mất hết tiền.

Bạn không dám tỏ tình với người bạn thương vì nghĩ rằng bạn sẽ bị từ chối.

Bạn rất chán công việc đang làm, muốn nghỉ việc nhưng không dám vì nghĩ đến viễn cảnh phải bắt đầu lại từ đầu.

Richard Koch, tác giả của cuốn sách nổi tiếng The 80/20 Principle (Nguyên lý 80/20), trong bài phỏng vấn với Tim Ferris, đã kể một câu chuyện rất thú vị của bản thân khi bị đuổi việc những năm đầu tuổi 20.

Tốt nghiệp Oxford, ông được nhận vào làm cho công ty tư vấn McKinsey, bắt đầu ở vị trí Consultant (chuyên viên phân tích). McKinsey, thời những năm 80-90, là công ty tư vấn top 2 thế giới (công ty còn lại là BCG, Boston Consulting Group). Thông thường sau 3-4 năm chuyên viên phân tích sẽ lên thành là Consultant Manger (quản lý), rồi sau đó là Vice President (Phó giám đốc, chuyên phụ trách nói chuyện chiến lược với khách hàng). Những ai không được cất nhắc lên vị trí quản lý thì sẽ bị đuổi việc. Richard nằm trong số đó. Ông được gọi vào rất nhiều những cuộc họp với sếp về vấn đề nghỉ việc (exit interview). Trong lần cuối cùng họp, ông đã bảo với mọi người:

“Nhìn này, tôi không đúng là không giỏi phân tích, nhưng tôi lại rất giỏi tiếp chuyện với khách hàng. Tôi hiểu những vấn đề họ gặp phải, và tôi có thể liên kết được với họ. Tôi nghĩ là tôi không giỏi làm tư vấn. Tôi cũng không nghĩ là mình giỏi làm quản lý. Hay mọi người cho tôi làm thử vị trí Phó giám đốc đi? Tôi nghĩ là tôi sẽ làm rất tốt.”

Mọi người trong phòng nghe xong, bị đứng hình trong vài giây.

Đọc tới đây, tôi dám chắc 99% mọi người sẽ không dám làm những gì Richard làm. Sẽ không ai dám hỏi một câu hỏi ngông cuồng đến thế. Vậy mà sự không biết sợ gì của Richard lại làm cho McKinsey, dù không giữ ông lại, đã giới thiệu ông qua BCG làm và ông được nhận làm việc ở Boston với mức lương cao hơn 50% mức lương ở McKinsey.

Trong chúng ta, ai cũng sợ một điều gì đó. Nỗi sợ cản trở chúng ta bước lên, đạt được ước mơ, và sống tốt hơn.

Jack Canfield đã từng nói: “Bạn chỉ có thể điều khiển 3 điều trong cuộc sống: suy nghĩ bạn có, những thứ bạn tưởng tượng, và hành động bạn làm.” Vậy thay vì cứ ngồi đó tưởng tượng, hãy hành động để thay đổi cuộc đời, và quan trọng hơn là vượt qua giới hạn của trí tưởng tượng. Để thay đổi, hãy can đảm vượt qua nỗi sợ hãi.

Kết

Tôi viết bài viết này không chỉ cho bạn, mà còn chính tôi nữa. Những lời tôi viết ra như một lời nhắc nhở cho tôi về những sợ hãi tôi đang đối mặt. Sợ là cần thiết, vì sợ có nghĩa là bạn có quan tâm, có suy nghĩ về nó. Nhưng sợ là chưa đủ, nó chỉ là nguyên liệu đầu vào để thay đổi. Cái bạn cần là sự dũng cảm vượt qua nó.

Tôi đã thử. Tôi bước vào Starbucks gọi 1 ly cà phê. Thú thật là tôi rất run (haha), bởi vì quán rất đông, người ta xếp hàng dài và những bạn nhân viên có vẻ rất bận rộn. Tôi cảm thấy mình đang làm một chuyện rất điên, và tôi đang làm phiền người khác. Đến lượt tôi, tôi lấy hết cam đảm gọi 1 ly cà phê. Đến lúc tính tiền, tôi hỏi:

Can I have some discount please? (có thể giảm giá cho tôi được không?)

….Discount what? (giảm cái gì cơ?) – mặt bạn nhân viên có vẻ hơi khó hiểu

I’m a frequent customer here… (tôi là khách hàng thường xuyên ở đây)

…Sorry…. we don’t have any discount for frequent customer…(xin lỗi, chúng tôi không có giảm giá cho khách hàng thường xuyên.)

But it’s Friday… (nhưng hôm nay là thứ 6.) – tôi nói xong tôi cũng cảm thấy mình hơi ngu… Thứ 6 thì liên quan gì???!?!?

…Sorry…but we don’t have any discount. I saw you have a complementary cup of any kind, do you want to use that? (xin lỗi tôi không có giảm giá. Nhưng tôi thấy bạn được 1 ly miễn phí bất kể loại nào, bạn có muốn dùng không?). Ngu tập 2. Đi xin xỏ mà bị người ta phát hiện mình được tặng một ly trong tài khoản mà không chịu dùng…

It’s OK, I’ll pay for this (thôi không sao, tôi sẽ trả tiền.)

Xin xỏ bất thành, mấy 7 đồng mua ly cà phê mà đáng lẽ có thể tự pha ở nhà nhưng tôi cảm thấy vui vui. Vui vì mình đã vượt qua nỗi sợ. Sợ bị người khác đánh giá và phán xét. Bạn cũng mạnh dạn thử đi nhé!

Stop being afraid of what could go wrong, and start being excited by what could go right.

Tony Robbin

*Hãy thôi sợ hãi vì những điều không hay có thể xảy ra, mà hãy bắt đầu nghĩ về những điều tốt đẹp có thể đến.

2 Comments

  1. Trịnh Xuân Thọ 20/11/2020 at 9:40 PM

    Hơn 60 năm 1 tí nữa là mình đủ 100 tuổi, thế nhưng mình vẫn chưa dám hát trước đám đông. Thật ngại

    1. Jas Nguyen 21/11/2020 at 3:06 PM

      thế thì thử một lần đi 🙂