Tôi xin kể một câu chuyện mà đọng lại trong tôi rất nhiều suy nghĩ về điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống này. Tôi chỉ kể thôi, và xin dành lại phần chiêm nghiệm cho mọi người nhé.

Có 1 anh người Mỹ nọ làm ở 1 ngân hàng đầu tư đi du lịch đến một vùng biển ở Mexico và nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ đang cập bờ – trên thuyền, chỉ có 1 người câu cá. Anh lại gần thuyền và thấy có rất nhiều cá ngừ to vây vàng được bắt lên. Anh khen người đánh cá và hỏi là ông mất bao nhiêu lâu để câu được chừng này.

Người đánh cá trả lời “chỉ mới đây thôi”. Anh người Mỹ hỏi là vậy tại sao ông không ở lâu hơn để bắt được nhiều hơn. Người đánh cá bảo rằng là ông chỉ câu đủ trong ngày để nuôi sống gia đình. Anh người Mỹ lại hỏi “nhưng nếu vậy thì ông làm gì cho hết ngày?”

Người đánh cá trả lời, “tôi dậy trễ, câu cá một chút, rồi chơi với con tôi, xong nằm ngủ trưa với vợ tôi, Maria. Đến tối, chúng tôi ra làng chơi, uống rượu, và đánh guitar với bạn bè. Cuộc sống tôi trông vậy thôi chứ bận rộn lắm.”

Anh người Mỹ chế giễu và nói, “Tôi có bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh ở Havard và tôi có thể giúp ông. Ông nên dành thời gian đánh bắt cá nhiều hơn và với số tiền kiếm được, ông có thể mua một chiếc thuyền to hơn. Với chiếc thuyền to hơn, ông sẽ câu được nhiều cá hơn, và có thể dùng tiền mua thêm vài chiếc thuyền nữa. Dần dần ông sẽ có rất nhiều thuyền. Sau đó thay vì ông bán cá qua trung gian, ông có thể bán trực tiếp đến người chế biến, rồi từ từ ông có thể mở nhà máy đóng cá hộp. Ông có thể quản lý sản phẩm, quy trình chế biến và phân phối. Ông nên rời khỏi cái làng nhỏ này và chuyển đến thành phố Mexico, sau đó là Los Angeles, rồi New York nơi ông sẽ mở rộng cơ sở kinh doanh.”

Người đánh cá hỏi, “Nhưng, vậy thì mất bao lâu?”

Anh người Mỹ trả lời, “khoảng 15-20 năm.”

Người đánh cá lại hỏi, “Rồi sao đó thì sao?”

Anh người Mỹ cười lớn và nói, “Sau đó mới là phần quan trọng nhất. Đến thời điểm thích hợp, ông sẽ đưa công ty lên sàn chứng khoán, bán cổ phiếu ra đại chúng, và sẽ trở nên rất giàu – ông sẽ trở thành triệu phú!”

“Triệu phú – rồi sao đó?”

Anh người Mỹ trả lời, “Sau đó ông có thể nghỉ hưu. Ông có thể quay trở về cái làng này, có thể dậy trễ, câu cá một chút, rồi chơi với con ông, xong nằm ngủ trưa với vợ ông, Maria. Đến tối, ông ra làng chơi, uống rượu, và đánh guitar với bạn bè.”

Chuyện gốc có tên Anekdote zur Senkung der Arbeitsmoral của Heinrich Boll. Chuyện được dịch ra tiếng Anh có tựa The story of the Mexican fisherman.

1 Comment

  1. Man Thien 01/06/2020 at 9:10 PM

    Lần đầu đọc câu chuyện này hình như trong cuốn “Tuần làm việc 4 giờ” của Tim Ferriss thì phải. Hôm nay vô tình đọc lại cảm thấy vui vui.

    Cảm ơn Jas.